Tôi đang làm trong “ngành phép màu”.
Mọi người dành thời gian ở cùng tôi. Chúng tôi trò chuyện. Và những điều kỳ diệu xảy ra.
Trong thực tế, đó là một giai đoạn rất mong manh.
Phải chạy nhanh, trong khi bên trong cần chậm lại
Cố gắng rất nhiều nhưng không hiểu vì sao vẫn “không khớp”
Cảm thấy mình đang bị quan sát, đánh giá, nhưng không có nơi để nói thật
Rời đi mà không bao giờ biết điều gì thực sự đã xảy ra.
Phỏng vấn tốt. Kỳ vọng lớn. Tôi và công ty nỗ lực rất nhiều. Và rồi sau 03 tháng, tất cả khép lại bằng một câu mơ hồ: “Có lẽ chúng ta không phù hợp.” Nhưng điều đó liệu có đúng? Tôi vẫn nghi ngờ rằng 60-90 ngày liệu có đủ cho ra 1 kết luận khác biệt với khi phỏng vấn hay không? liệu có đủ cho 1 từ KHÔNG PHÙ HỢP không?
Điều tôi ước lúc đó rất giản dị: giá như trong giai đoạn mình làm quen môi trường mới, tôi có một nơi đủ tin cậy để dừng lại, quan sát trạng thái của mình, và đưa ra những quyết định không bị chi phối bởi sợ hãi hay tự phán xét. (Tôi cực kỳ nhớ lúc mình nhảy parachute lần đầu với huấn luyện viên vô địch quốc gia 03 năm liền sau lưng. Đó là một trải nghiệm hồi hộp nhưng dễ chịu hẳn).
Tôi làm công việc này hôm nay vì tôi đã từng cần một không gian như thế — và tôi không có.